23/2/2026 (ngán ngẩm)
ngán ngẩm ngán ngẩm
cuộc sống cũ của tôi là một đống sự ngán ngẩm
khi lời nói là vua nhưng đầu tôi rỗng tuếch những ngôn từ có lý
khi một tờ giấy viết “mày bệnh” là tờ giấy tuyên ngôn tuyệt đối
và cũng là cái mũi tên xuyên qua phổi
ngán ngẩm chi khi có tình yêu
tình yêu vô vàn điều lý thú
vui cười như lần đầu tiên mẹ ẫm lên vòng tay
ấm áp như bát xôi chè đầy ắp
mát mẻ như bát chè khúc bạch to đùng
tình yêu, tình yêu, ôi tình yêu
như bảo vật ngàn đời vô giá
nhưng chớ nên sinh sôi lòng phàm tục
bảo vật ấy vấy bẩn trăm năm rửa không hết
23/2/2026 (kỳ lạ)
sao tôi kỳ lạ thế này?
sinh ra nơi quen thuộc ấm áp
vỡ lòng ở chốn xứ người lạnh lẽo
và khi cái lạnh được sưởi ấm,
nơi quen thuộc ấm áp trở thành chốn xứ người xa lạ
ừ thì
biết sao được?
anh ngữ tôi thông thạo hiểu biết
việt ngữ kém có mấy phần chẳng đáng
nhưng cái lòng dạ, cái đầu óc
uốn éo, quằn quại, ai chịu được?
chỉ riêng những bông hoa cứt lợn đằng sau khu vườn tiểu học
mới thấu ra những khổ đau phàm nhân thế này
23/2/2026 (à)
sao tôi lại lạ lùng thế?
tâm tôi nhạy cảm như mẹ
mặt tôi trẻ và trắng như bố
đến cả những suy nghĩ như của mẹ thời niên thiếu
đến cả sống mũi như bố tuổi đôi mươi
à, thì ra là vậy.
cảm ơn tình yêu vô bờ của bố mẹ
rồi con cũng sẽ yêu người con yêu đến vô cùng
bố điển trai, mẹ dịu dàng
và đứa con trai ưa nhìn nhiều tâm tư của họ
rồi sẽ lớn, rồi sẽ hiểu, rồi sẽ thấu
à, thì ra là vậy.
cảm ơn tình yêu.
23/2/2026 (thằng nghĩ nhiều và thằng khó ở)
bẩm, thằng nghĩ nhiều.
dạ thưa, thằng khó ở
thế giờ trời đất nó ẩm ướt là do hèn mọn tôi làm hay do trời nó trái tính?
theo lý tôi, trời đất nó ẩm ướt là do những mảng mây trên cao là những ký ức buồn bã của cao quý ông bay lên trời
khi những hạt mưa ấy rơi, tức là ông đang khóc
càng khóc càng thấy xung quanh ươn ướt
cớ vậy ông thấy khó ở
phải thôi.
23/2/2026 (hà nội)
hà nội ơi, sao hà tiện thế
sao những cơn mưa lại phùn?
sao những đường ngõ nhỏ xinh?
chỉ thế là giỏi, đúng là hà nội
chẳng như huế thơ mộng
hay sài gòn sôi động
>hà nội thật lạnh lẽo và âm u
thế mà, hà nội à,
những gợn sóng trên mặt hồ tây
và những tấm lá vàng giòn rơi trước cửa nhà thờ
ngay trước bức tượng đức mẹ bồng chúa hài đồng
ấm áp và nhẹ nhàng biết bao
tiếng chim trên những ngọn cây ngọc hà
hót mãi đi,
tôi xin cầu nguyện cho tiếng hót vang mãi bên tai
23/2/2026 (tình yêu tôi)
tình yêu tôi là một cô gái văn thơ
rất đỗi cá tính và thơ mộng
cô ấy đẹp lắm, xinh lắm
lúc dịu dàng, lúc tức tối
lúc giận tôi, ghét tôi
cô nói những lời lạnh lẽo buồn rầu
dù sao cô cũng đáng yêu lắm
cô ấy hoá trang thành những nhân vật, ôi thật dễ thương
cô ấy thấu những giải trí tôi mê
cô ấy, người nói hết những tâm trí tôi dằn vặt
người khai sáng của tôi
tôi yêu chiều tình yêu tôi lắm
những lúc cô lo, tôi cũng lo
lúc cô mệt, sẵn lòng tôi giúp đỡ
lúc cô khó chịu, tôi nhẹ nhàng chậm rãi
“thế em như thế nào rồi?”
chẳng phải vì tôi hỏi cho mình tôi thoả mãn
mà để cô biết, còn có tôi, còn có tôi bên cạnh
“ơ mà, sao cô làm anh buồn, anh không giận?”
vì tình yêu đâu dễ mà vứt bỏ như giấy nháp?
vì tình yêu đâu phải là thứ để mọi người dẫm nát?
thấu hiểu khó lắm ai đùa đâu?
cuộc đời nhiều thứ bất trắc bất ổn
nhưng đừng buông bỏ chỉ vì sự khác biệt nho nhỏ
tình yêu có thiếu, nhưng toàn vẹn lắm
tôi ở với cô, tôi mừng lắm
sự rỗng tuếch à, rời bỏ thân tôi từ lâu,
và tình yêu để lại những nồng ấm trong tôi